thú nam và tiểu bạch

2.3.2, Nho gia mang tính hai mặt đan xen giữa các yếu tố vô thần và duy tâm tôn giáo.Học thuyết nho giáo mang tính cải lương duy tâm. 2.3.3, Hạn chế vai trò của phụ nữ, tư tưởng trọng nam khinh nữ, tam cương ngũ thường, phân biệt đẳng cấp. 3, Ảnh hưởng ở Việt Nam hiện nay. Hồng cầu rửa không bị lẫn huyết tương, bạch cầu và tiểu cầu. Nói chung hồng cầu rửa được dùng cho những bệnh nhân có phản ứng mạnh với huyết tương (ví dụ như dị ứng trầm trọng, đái huyết sắc tố kịch phát ban đêm, tạo miễn dịch với IgA). Ở những bệnh nhân tạo miễn dịch với IgA, thích hợp nhất là truyền máu thu gòm từ người cho thiếu IgA. Đông y thuốc nam chữa bệnh Ung thư bàng quang. Ung thư bàng quang là loại ung thư đường tiết niệu thường gặp nhất và chiếm khoảng 3% các loại ung thư. Tuổi thường gặp là từ 50 đến 70 tuổi, nam gấp đôi nữ về tỷ lệ phát sinh bệnh. Triệu chứng sớm nhất là tiểu có Evay Vay Tiền. Suốt một tuần sau đó, nếu Viên Lai Lai và Hình Diễn có gặp thoáng qua nhau thì cũng xem nhau như người lạ, Hình Diễn cũng không gọi Viên Lai Lai vào phòng làm việc, càng không chủ động đến tìm cô, giống như cô không hề tồn trừ cảm giác may mắn ra Viên Lai Lai lại có thêm một loại cảm xúc thật phức tạp khó mà hiểu được, còn Vệ Thần cũng biến mất từ ngày đó đến tận ba ngày sau cũng không thấy tăm hơi đâu, thế rồi hắn lại giống như cũ cười đùa cợt nhả đến nhà Viên Lai Lai ăn chực, chủ động đưa cô đi làm, hắn không nói đã đi đâu, Viên Lai Lai cũng không chủ động cô lại xem được một tin tức không biết là tốt hay xấu trên bản tin thời sự, lúc Tư Ninh trở về nước có rất nhiều phóng viên đến săn tin, Hình Diễn đến sân bay đón cô đã tạo ra không ít sự ồn ào, nhưng Viên Lai Lai tinh mắt nhìn một cái liền nhìn thấy Vệ Thần, đeo kính đen ở sau lưng mọi người, đang dần đi ra cửa, suốt chặng đường Vệ Thần không hề nhìn Tư Ninh một cái, nhưng trực giác nói cho cô biết giữa hai người đó không đơn giản như cô nhìn sớm lúc lái xe Vệ Thần cố ý dặn dò cô sau khi tan làm không được chạy trốn, còn nghiêm túc nói buổi tối có việc cần cô giúp, hắn không nói nên Viên Lai Lai cũng không biết rõ là chuyện gì, chắc là vì bữa tiệc tối nay, Tư Ninh sẽ có mặt trong bữa tiệc mừng ra mắt bộ phim《 Kim Lăng Tần Hoài 》cùng với người bạn trai Hình Diễn, Vệ Thần thật sự muốn tham dự sự kiện náo nhiệt này, đơn giản là vì có Tư hết giờ làm việc thì Viên Lai Lai đã nhìn thấy Hình Diễn sải bước đi ra khỏi công ty, sau lưng là Đồng Phỉ đang cầm cặp tài liệu cho hắn. Mắt Viên Lai Lai tối lại, tiếp tục công việc mình đang làm, cái thứ khó hiểu đó lại là Vệ Thần mang đến cho cô làm việc cô làm nhiều nhất chính là tìm và sửa lỗi chính tả trên hợp đồng, công việc ấy vốn là một công việc nhàn đúng năm giờ Vệ Thần đã vội vàng tới đón cô, y như thường ngày không hề nể mặt cô một chút nào, lôi cô đi, cô bực bội nói "Dù gì ở công ty tôi cũng là bạn gái trên danh nghĩa của anh, sao anh không thể dịu dàng hơn một chút vậy? Tôi cũng không phải là con chó chết, để cho anh kéo tới kéo lui như vậy." Nói đến đây cô không kiềm chế được mà phàn nàn liên Thần xoay người nhìn cô, cười nói "Ngoại trừ việc cô vẫn còn thở ra thì cô và con chó chết có khác gì nhau." Thang máy vừa đóng lại hắn liền liếc nhìn cô bằng nửa con mắt "Cô xem bộ dạng cô bây giờ lúc nào cũng giống như người sắp chết, có phải là vì Hình Diễn không quan tâm đến cô nên cô trở nên thế này không?"Viên Lai Lai giật mình, thu lại vẻ mặt cười đùa, "Anh đang nói gì vậy?"Vệ Thần dùng sức nâng cằm cô lên "Cô hãy nhìn mình đi, tất cả suy nghĩ đều hiện rõ trên mặt, tôi sao có thể nói rằng mình không biết được." Viên Lai Lai cau mày, "Tôi có như vậy sao?"Vệ Thần chạm vào lông mày, mắt rồi đến mũi cô, "Chỗ này, chỗ này và cả chỗ này nữa!""Anh đi chết đi, buông tôi ra!" Viên Lai Lai không thèm tranh luận với hắn Thần cố tình sờ sờ mặt cô, "Cô không biết rằng có đôi khi tôi rất thích bộ dạng tức giận như thế này của cô, thật giống như cái bánh bao nhỏ.""Anh mới là bánh bao! Cả nhà anh đều là bánh bao!" Viên Lai Lai ấm ức nói."Hai người tán tỉnh nhau đủ chưa?" Bỗng nhiên truyền đến một giọng nói, Viên Lai Lai chấn động trong lòng, "Người khác còn đang chờ đi thang máy."Vệ Thần buông Viên Lai Lai ra rồi nắm lấy tay cô, nhìn về phía Hình Diễn đang đứng bên ngoài thang máy "Chúng ta đi chung đi."Viên Lai Lai cúi thấp đầu ngay cả khi không nhìn Hình Diễn, nhưng cũng cảm nhận được rất rõ cặp mắt nóng như lửa đang chiếu lên người cô như muốn thiêu rụi cô, làm cho cô không tự chủ được bước nhanh trong thang máy Hình Diễn nhìn thấy Viên Lai Lai như muốn chạy đi, không tự chủ nắm chặt tay lại. Đồng Phỉ nhìn sắc mặt khó chịu của hắn, mở miệng nói "Hình Tổng đứng đây chờ một chút, tôi đi lên trên lấy văn kiện?" Mới vừa rồi nhận được tin Dịch Hân cũng tham dự bữa tiệc, hai người bọn họ liền trở về lấy bản dự án của Dịch Hân chuẩn bị tối nay sẽ ký hợp đồng với nhau, nhưng lại không nghĩ tới sẽ chạm mặt Viên Lai Lai. Đúng là Hình Diễn có thang máy riêng nhưng khi thấy Viên Lai Lai lại đi thang máy dành cho nhân Diễn nghiêm mặt nói "Không cần." Dứt lời đưa tay nhấn số một chỗ khác, Viên Lai Lai và Vệ Thần nắm tay nhau đi đến bãi đậu xe, lúc lên xe Viên Lai Lai mới phản ứng lại hất tay Vệ Thần ra, "Này, đừng có ăn đậu hủ của tôi."Vệ Thần nhìn cô từ trên xuống dưới một cách khinh bỉ "Tôi thật sự không có hứng thú với loại A ."Mặt Viên Lai Lai đỏ bừng, liền đá Vệ Thần một cái, "Ngày đó ai nói với tôi hắn thật sự nghiêm túc? Tôi là A thì sao? Ngực tôi có thế nào tôi cũng tự hào, tôi vì quốc gia mà tiết kiệm vải vóc."Vệ Thần dở khóc dở cười, "Về cái chuyện nghiêm túc đó, cô nghe rồi để ngoài tai thôi, chẳng lẽ cô lại cho là thật sao?" "Đi chết đi!" Mặt Viên Lai Lai đanh lại, dù cô và Tư Ninh có khác nhau một trời một vực đi chăng nữa thì cô cũng không rộng lượng đến mức cho phép người khác nói thẳng tuột ra như thẳng đến thẩm mỹ viện, Vệ Thần dặn dò với nhà thiết kế làm tóc cho Viên Lai Lai, sẵn tiện đưa cho nhân viên chuyên nghiệp giày và quần áo mà ngày hôm qua hắn đã cố tình mua cho cô, còn hắn thì ra ban công hút một điếu thuốc, sau đó ngồi trên ghế sô pha xem tạp giờ sau ánh mắt đang cúi nhìn của hắn bỗng nhìn thấy một đôi giày cao gót tinh xảo, sau đó ngẩng đầu nhìn, con ngươi chợt lóe sáng, nheo mắt lại, chế nhạo cô "Quả nhiên người đẹp vì lụa Phật đẹp vì được dát vàng nha!" Viên Lai Lai liền nhấc chân đạp hắn một cái, vẻ hiền thục đoan trang khi nãy đã hoàn toàn biến mất, "Đi chết đi!"Vệ Thần cười ha hả, đứng lên đưa tay vòng qua thắt lưng cô rồi đi ra ngoài, "Đi thôi, ngày hôm nay tôi sẽ giúp cô chọc tức Hình Diễn." Sau đó cúi đầu nhìn xuống ngực cô "Độn rồi hả ?" Ban đầu Viên Lai Lai không hiểu hắn đang nói gì, rồi lại nhìn thấy ánh mắt hắn đang chiếu thẳng vào ngực mình liền dùng bàn tay run rẩy của mình chỉ chỉ vào hắn "Tôi. . . . . ." Cô nghiến răng nghiến lợi, "Miệng chó không mọc được ngà voi” Nhưng chỉ làm cho Vệ Thần cười to cửa tiệm rượu, không biết là trùng hợp hay cố ý, Viên Lai Lai né tránh mọi ánh mắt nhưng vẫn cảm nhận được cái nhìn đầy sát khí, họ một lần nữa lại gặp Hình Diễn và Tư Ninh, hai người họ cũng mới vừa xuống xe, Tư Ninh đang ôm lấy tay Hình Diễn nhìn họ y như là một đôi kim đồng ngọc nữ, bên cạnh còn có đám ký giả đang chụp hình, Hình Diễn không thèm đếm xỉa tới đám ký giả kéo Tư Ninh đi về phía hai người bọn Thần xuống xe đưa chìa khóa trong tay cho người giữ xe đem đến bãi đậu xe, rồi lịch sự mở cửa xe giùm Viên Lai Lai, Viên Lai Lai cũng vịn vào tay Vệ Thần xuống xe., Vệ Thần cầm áo choàng lên cẩn thận khoát lên vai cô, hệt như một người bạn trai mẫu Ninh nhìn thấy hai người thân mật liền cười nói "Từ trước đến giờ chưa từng thấy anh đối xử với ai ân cần như vậy, bạn gái sao?" Tư Ninh hoàn toàn không nhớ mình đã gặp Viên Lai Lai Lai Lai khinh bỉ trong lòng, oh oh cái gì chứ! Bản thân mình cũng có chút bé nhỏ! Nhưng mà cô tới hình thị cũng là loại nhân viên có trình độ, không thể nào một chút ấn tượng đối với cô cũng không có chứ! Cô thậm chí đã ăn qua món ăn mà cô ấy đã đem tới. . . . . ."Ừ." Vệ Thần cũng không định giải thích, thậm chí còn làm như vô tình đặt tay lên hông Viên Lai Lai."Đây chính là lần đầu tiên anh thừa nhận có bạn gái, khi nào thì mang về nhà ra mắt bác gái, bác ấy nhất định sẽ rất vui mừng." Tư Ninh nhìn Viên Lai Lai từ trên xuống dưới, trong mắt không hề có sự khinh bỉ, thậm chí còn có ý cười, đưa tay ra, "Xin chào, tôi là Tư Ninh."Viên Lai Lai cũng đưa tay ra "Viên Lai Lai." Cô tự giới mắt Tư Ninh gợn lên chút lo lắng, cố tình kéo kéo cánh tay Hình Diễn, cười với Viên Lai Lai rồi nhẹ nhàng giới thiệu "Đây là bạn trai tôi, Hình Diễn."Tim Viên Lai Lai đau nhói, cười đưa tay ra "Hình tổng."Hình Diễn nắm lấy bàn tay đang đưa ra của cô, lạnh nhạt "Ừ" một tiếng, nhưng cũng không buông tay cô ra, ngược lại càng siết chặt hơn, rất muốn kéo cô về phía mình, Vệ Thần cố ý đọ sức cùng với hắn, nắm chặt lấy hông của Viên Lai Lai, hai người cứ như thế khiến cho cô không thể dịch chuyển dù chỉ là một ngươi của Hình Diễn thoáng hiện lên một tia lạnh lùng nhưng nhìn thấy vẻ mặt đau đớn của Viên Lai Lai cuối cùng cũng buông tay cô Ninh sao lại không nhìn thấy được cuộc đọ sức này, cười một cách cứng nhắc "Đi thôi, nếu tôi không vào trong thì sẽ bị đạo diễn mắng."Hình Diễn không nhìn Viên Lai Lai nữa, dìu Tư Ninh đi về phía thang máy, Vệ Thần và Viên Lai Lai cũng nối gót theo thang máy được trang trí bởi những tấm kính thủy tinh trong suốt, Viên Lai Lai vô tình nhìn thẳng vào mắt Hình Diễn hắn chăm chú nhìn cô, vẻ mặt giống như con thú săn phát hiện ra con mồi, lòng Viên Lai Lai run lên, nhìn về phía Vệ Thần rồi nhích lại gần, lòng không khỏi sợ hãi, hắn nhìn cô như thể cô là tên tội phạm đang lộng hành ở bên ngoài, trên thực tế là hắn muốn xuất hiện liền xuất hiện muốn biến mất liền biến mất thì sao!Khóe miệng Hình Diễn vạch ra một nụ cười lạnh, giọng Tư Ninh vang lên, không lớn cũng không nhỏ, vừa đủ bốn người nghe "Diễn, anh nói chúng ta có nên nhân cơ hội này thông báo với mọi người tin chúng ta đính hôn không?"Hình Diễn nhíu mày, "Chỉ sợ Đạo diễn sẽ không đồng ý thôi, hôm nay giới truyền thông tới rất nhiều, không thể làm chìm bộ phim được."Tư Ninh nở một nụ cười, đôi tay vòng qua thắt lưng hắn "Vậy chúng ta chọn ngày khác nha." Viên Lai Lai cảm thấy Vệ Thần cứng đờ, cô rủ mi mắt xuống, mở miệng nói "Thầy sắp kết hôn sao? Thật sự chúc mừng thầy."Hình Diễn im lặng hồi lâu rồi mới lạnh nhạt mở miệng "Cám ơn em." Giọng nói không bộc lộ chút tâm trạng nào của hắn, nhưng vẻ mặt hắn dường như còn lạnh hơn vừa rồi gấp mấy Ninh nắm được trọng tâm trong lời nói của Viên Lai Lai "Thầy? Diễn, cô ấy là học trò của anh sao?" Nhưng trong lòng đã biết rõ đáp án."Đã từng là."Đúng lúc này cửa thang máy liền mở ra, Tư Ninh nhìn Viên Lai Lai và Vệ Thần "Lát nữa tôi có thể sẽ rất bận nên không thể tiếp đón hai người, hai người cứ tự nhiên nhé." Vệ Thần nhận lấy lời của cô "Cám ơn." Hoàn toàn không có ý cười đùa như thường ngày, giờ phút này cả người hắn mang theo một tảng băng to đùng, khiến Viên Lai Lai có chút không thoải cho hai người kia đi khỏi, Vệ Thần mới lôi Viên Lai Lai đi về phía phòng tiệc trong khu nghỉ dưỡng, Viên Lai Lai không quen đi giày cao gót, bước đi khập khiễng, mặc dù cô đã cố gắng khắc phục, nhưng từ lúc mang vào đến giờ thật sự không khá hơn là bao, lúc này chân cô đã bắt đầu sưng lên. "Là bởi vì em không tin anh." Hình Diễn cải chính."Vậy anh đi đâu khi không về nhà?" Viên Lai Lai nóng lòng muốn biết đáp án của vấn đề này."Phòng làm việc.""Trong phòng làm việc có phụ nữ dùng nước hoa mùi Bạc Hà sao?" Nói láo!"Có lúc cùng ăn cơm với Tư Tình, nhưng chỉ là giữa bạn bè với nhau thôi, cô ấy đã kết hôn rồi." Anh không hề nghĩ đến việc cô đã hiểu lầm, nếu cô muốn biết, vậy thì cho cô biết toàn bộ đi, tránh cho cô đoán tới đoán lui, cuối cùng lại làm khổ chính trạng Viên Lai Lai trầm xuống, sửa lại lời của anh, "Cô ấy vừa ly hôn rồi.""Ai nói cho em?”Nhìn xem này, quả nhiên thay đổi sắc mặt rồi! Lại đang tính toán gì đây? Cô nổi giận nói "Không có ai nói cho em hết, là em biết thôi!"Một tay của Hình Diễn nâng cằm của cô, ép cô nhìn mình, "Bọn họ chỉ là tạm thời tính tách ra, vẫn còn yêu nhau, sớm muộn rồi họ sẽ lại quay về với nhau.""Vì thế anh mới hồi tâm chuyển ý chứ gì?" thay đỏi ý kiến, quay về với lúc ban đầu"Anh chưa từng thay lòng đổi dạ, Viên Lai Lai, trong đầu em nghĩ cái gì vậy, rốt cuộc có đang nghe anh nói chuyện không?" Hình Diễn quyết định không nói nhảm cùng cô nữa, "Tóm lại em cần nhớ là người phụ nữ của anh chỉ có một mình em. Còn nữa, người đàn ông ở chung một chỗ với em tối hôm qua là ai?" Lại còn có cái gã đưa cô trở về đêm đó mà người gác cổng đã nói qua, là cùng một người sao?Khi nghe tới vế sau của câu hỏi, Viên Lai Lai đã sớm đem chuyện trước mặt ném ra sau gáy đã quên, không để ý. Cố gắng nhớ lại tình cảnh tối ngày hôm qua, vẻ mặt mê muội, nói, "Có thể là đồng nghiệp." Cô thật sự không nhớ nổi ngày hôm qua đã ở cùng một chỗ với ai."Có thể là sao? Em không xác định được hắn ta là ai mà dám đi cùng? Còn nữa, em có thể quay lại Hình thị làm việc." Nghĩ đến việc cô dấu diếm nhiều chuyện như vậy, anh hận không lật ngược người cô rồi đánh một trận vào cái mông, lại thấy cô quả thật không biết tối hôm qua đã ở chung một chỗ với ai, nên không tra hỏi Lai Lai nghe xong câu này lại bị kích động, "Em không muốn đi làm ở Hình thị, mỗi ngày bị nhiều người nhìn như vậy không thoải mái. Hơn nữa anh không quan tâm tới em, đã một tuần lễ em không thấy anh, anh chỉ đi cùng rồi chăm lo ngọt ngào với bạn gái cũ của anh thôi!"Hình Diễn nhíu mày, "Anh đi châu Âu, nói về chuyện hợp tác."". . .! Ngay cả xuất ngoại cũng không nói cho em biết! Trong mắt anh có em hay không! Không phải mới vừa nói để cho em nhớ em là người của anh sao? Có nơi nào ông xã đi ra nước ngoài lâu như vậy mà bà xã không biết tí gì? Đừng nói em không quan tâm anh, vừa mới bắt đầu mỗi đêm em đều chờ đến hai giờ mà anh cũng không trở về, buổi sáng khi tỉnh ngủ anh cũng đã rời đi, ai biết rốt cuộc anh có về hay không. Còn nữa, ở đâu ra người kết hôn rồi mà ngay cả việc ấy cũng không có, chờ bạn gái cũ của anh trở lại mới có cái đó, có phải anh coi em như. . . . . . là . . . . ." cô không nói ra Diễn nhìn cô kích động huơ tay múa chân, tóm được tay của cô, chậm rãi nói "Sau này sẽ không thế nữa, bởi vì chờ em tự mình giác ngộ là chuyện hoàn toàn không có khả năng mà," nụ cười ở khóe miệng từ từ mở rộng, "Cái đó là cái gì?"Viên Lai Lai . . . . . .Hình Diễn không đùa cô nữa, "Đêm hôm đó là ngày mà em gọi điện thoại nói chuyện với đàn ông nhỉ?"Viên Lai Lai trừng hắn, "Là cái ngày bạn gái cũ của anh trở về chứ!""Ah. . . Là cùng một ngày, nhưng không phải vì cô ấy trở về, mà bởi vì nửa đêm hai giờ em đang nói chuyện qua điện thoại với đàn ông." Anh vuốt lưng của cô, dựa đầu vào trán của cô, nhẹ giọng nói "Anh không thích em quan hệ quá thân mật với người đàn ông khác, hơn nữa còn là đàn ông mà anh không biết.""Đó là Lưu Hằng! Em cầu xin anh ấy giúp em tìm việc làm." Viên Lai Lai cũng không cứng rắn như lúc vừa rồi Diễn mở rộng vòng chân của cô để cô dựa sát lại gần anh, khe khẽ cắn lấy vành tai của cô, "Hả? Tìm anh ta mà không tìm anh?"Viên Lai Lai không thoải mái xê dịch một cái, "Vì. . . Đó là bởi vì anh không để ý tới em nha!.""Vậy còn giận anh không?" tay của Hình Diễn đã bắt đầu cởi quần áo của Lai Lai lắc đầu, "Giận, ngày đó em nói không cho anh đi, anh vẫn cố tình đi, anh. . .Anh đừng cởi áo của em, bây giờ là ban ngày mà."Hình Diễn bật cười, "Vừa rồi không phải em nói là anh không chạm vào em sao?""Em. . . . . . Nhưng. . . . . ." Vấn đề còn chưa nói hết mà!Hình Diễn dứt khoát hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô, thật sự là đã quá lâu anh không chạm vào cô nên dường như muốn đem toàn bộ sức lực tích trữ một tháng này bộc phát ra ngoài. Nụ hôn của anh không còn sự dịu dàng, tất cả đều là bá đạo chiếm đoạt, luồn tay vào trong quần áo của cô tùy ý vuốt ve thân thể mình khát vọng đã lâu, hôn thật lâu trước ngực của cô, "Nói em yêu anh!""Em. . . . . ." Viên Lai Lai thẹn đến muốn chui xuống đất, toàn thân đỏ lên giống như con tôm luộc Diễn trực tiếp ôm cô lên trên giường rồi đè xuống, ánh mắt chăm chú nhìn cô, "Nhớ lời anh vừa nói, anh là của em, em là của anh, về sau chỉ cho phép tin tưởng anh, biết không?"Viên Lai Lai ngây ngây ngô ngô gật đầu, rèm cửa sổ bị Hình Diễn thuận tay kéo lại, gian phòng trở nên tối mờ mịt, người trên giường hôn long trời lở đất, trong chốc lát đã truyền đến thanh âm rên rỉ trầm bổng thật đến thời điểm có người tới gõ cửa, Viên Lai Lai không còn hơi sức đi theo sau lưng Hình Diễn xuống lầu, đến phòng khách mới phát hiện cha Hình mẹ Hình đều ở đây, sững sờ một chút. Không phải Hình Diễn nói là ở trong nhà Hình Noãn sao?Hình Diễn giải thích "Hình Noãn ở cùng nhà với ba mẹ!"Có người từ phòng bếp đi ra, trong tay còn bưng món ăn, nhìn mọi người cười, "Tốt lắm, có thể ăn cơm rồi."Mẹ Hình cười vui vẻ, kêu Tư Tình, "Tình Tình không cần bận rộn, trong nhà không phải có người giúp việc sao."Tư Tình mặc trên người tạp dề, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, giọng nói ra như có như không, nhẹ nhàng khoan khoái, "Cháu muốn làm cơm cho cô và chú ăn mà." Lại nhìn sang Hình Diễn, "Anh đã tỉnh ngủ? Lúc nào thì học được thói lười biếng rồi, ngủ một mạch tới buổi trưa." ghét, cứ làn như là vợ người ta không bằng mà lên mặt quản lý. Vô duyên!Hình Diễn nắn nắn tay Viên Lai Lai, giới thiệu với cô, "Tối hôm qua đã giới thiệu về hai người rồi, chắc là em không nhớ rõ, đây là Tư Tình."Viên Lai Lai ngượng ngùng gật đầu, "Em dĩ nhiên nhận ra được.""Ừ, tạm thời cô ấy ở nơi này.""A, chào cô." Viên Lai Lai cười chào hỏi với Tư Tình, trong lòng vẫn đang suy nghĩ Cô ta họ Tư ở tại nhà họ Hình là có toan tính gì?Tư Tình cười không có tâm cơ mưu mô, "Tôi chỉ là ở tạm mà thôi, cô cũng chớ để ý," nói xong khoác cánh tay của cô, "Đi, đi ăn cơm."Đến bàn ăn cơm, mẹ Hình nếm thử qua các món, tán thưởng không ngớt, lại nhìn Viên Lai Lai, "Về sau con cũng bắt chước học theo đi."Viên Lai Lai gật đầu như băm tỏi, nghĩ thầm về sau không có việc gì nhất định không nên về đây, không bắt cô học cái này thì lại bắt cô học cái kia. Lúc ở nhà, cô mới chính là bà chủ, còn Hình Diễn là người hầu nhỏ của cô có được hay không đây. Nhìn xem, giờ phút này cô đâu cần phải gắp thức ăn, tự nhiên Hình Diễn sẽ chọn đồ ăn cô thích nhất rồi đặt ở trong chén của cô. Bởi vì buổi sáng tiêu hao quá nhiều tinh lực, cô không có sức nói chuyện nữa, chỉ nghe bọn họ thảo luận. Trong chốc lát, bọn họ đã nói đến một trò chơi mới mà Hình thị vừa khai thác." Lượng tiêu thụ của tạp chí sau hai tháng đưa ra thị trường đã đạt hơn trăm vạn 1 vạn = -> trăm vạn = = 1 triệu, khi tiến hành khảo sát rất nhiều độc giả đều mong đợi trò chơi có thể sớm ngày đưa ra thị trường. Quảng cáo trên TV đã có hiệu quả nhất định, con đang liên lạc với địa điểm giới thiệu sản phẩm trong các thành phố, hi vọng trong phạm vi mỗi thành phố mang tính chất cột mốc* có thể tung ra khoảng 500 biển quảng cáo, thời điểm trò chơi được đưa ra thị trường nhất định sẽ gây chấn động."*cột mốc là biển báo có kí hiệu để chỉ đường, ngoài ra còn mang ý nghĩa tiêu điểm cần chú ý, quan trọng hàng đầu Thể loại Hài hước, có ngược, tình yêu thầy ngocquynh520Edit ManơcanhVăn ánThế giới này nhỏ thật đấyCô trốn Hình Diễn đã năm năm, thế mà đùng một cái, lái chiếc xe mới toanh đi trên đường lại đụng độ chưa xong, tình huống sau đó còn khó xử hơn, anh ấy chất vấn cô là "ăn xong bỏ chạy", lại còn từ trên xe có một anh chàng vô cùng hấp dẫn, áo quần không chỉnh tề bước cuộc cô hiểu rồi!Giới thiệu hài hướcViên Lai Lai điềm đạm đáng yêu nhìn hắn, "Giáo sư, em trai thầy bao nhiêu?".Lúc đầu Hình Diễn ngạc nhiên, ngay sau đó đỏ mặt, rồi chuyển thành màu Lai Lai cũng ngạc nhiên, nhanh chóng phát hiện mình nói sai, "Em chỉ muốn hỏi em trai của thầy mấy tuổi!".Hình Diễn trầm ổn nhìn cô, trong lời nói có toan tính, "Tôi được bao nhiêu tuổi, em trai tôi được bấy nhiêu tuổi".Viên Lai Lai vốn là người da mặt dầy, phản ứng rất nhanh, "Em nói là em trai được một mẹ sinh ra với thầy........"Hình Diễn nhíu mày, "Chẳng lẽ còn có thể sinh tách ra?"..............."Thầy có em trai không?". Viên Lai Lai hoàn toàn im lặng."Em đang nghi ngờ?".Sao lại thế này! Rõ ràng là một vấn đề rất đơn giản, vì sao cô lại cảm giác càng ngày càng bỉ ổi!. "Em muốn hỏi! Giáo sư là con một à?".Cái vấn đề này đúng là sâu xa!*Em trai còn có thể hiểu là bộ phận phía dưới của đàn ông

thú nam và tiểu bạch