thi hương hội đình

Tôi được dặn dò rằng, làm nghệ sĩ gì thì làm nhưng phải có gia đình. Khi màn nhung khép lại, khán giả ra về, nói cho cùng là lúc mọi thứ đã lùi hết vào bóng tối thì chỉ có gia đình là chốn để đi về. Đến giờ, tôi vẫn thầm cảm ơn vì có những người đồng nghiệp Hằng năm, cứ đến rằm tháng giêng, làng Đồng Vân có mở hội thổi cơm thi. Trước khi bắt đầu hội thi, các thành viên xếp hàng trang nghiêm làm lễ dâng hương. Bắt đầu hội thi, tiếng trống hiệu vừa dứt, các thành viên trèo lên lấy lửa trên ngọn cây chuối cao. Khi lấy được nén hương xuống, ban tổ chức sẽ phát diêm cho châm vào hương cháy thành lửa. Sáng 18/10, tại Trung tâm Văn hóa thành phố Bắc Ninh, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch phối hợp với Sở Giáo dục và Đào tạo tổ chức Hội nghị tổng kết và trao giải Evay Vay Tiền. TT - Cũng như các triều đại trước, hệ thống thi cử dưới thời Nguyễn gồm có ba kỳ thi hương, thi hội và thi đình. Thi hương là kỳ thi ở địa phương, gồm một số tỉnh thi chung một trường, nhằm mục đích kén chọn người tài để vào dự thi hội và thi đình. Các trường miền Bắc thi hương khoảng tháng 10, miền Trung và Nam khoảng tháng 3 đến tháng 7. Kỳ 1 Sĩ tử thời xưaNội dung chính Show TT - Cũng như các triều đại trước, hệ thống thi cử dưới thời Nguyễn gồm có ba kỳ thi hương, thi hội và thi đình. Thi hương là kỳ thi ở địa phương, gồm một số tỉnh thi chung một trường, nhằm mục đích kén chọn người tài để vào dự thi hội và thi đình. Các trường miền Bắc thi hương khoảng tháng 10, miền Trung và Nam khoảng tháng 3 đến tháng ReadingKhoa cử xưaThi Hương,Thi Hội,Thi ĐìnhVideo liên quan Phóng toQuang cảnh trường thi Nam Định khoa thi năm Nhâm Tý 1912 với chòi canh và lều chõng của thí sinh - Ảnh tư liệuThi từ sáng sớm đến tối mịt Trống điểm canh tư chừng 1g sáng thí sinh phải có mặt ở trường thi để nghe gọi tên, đến khoảng canh năm tám khắc khoảng 5g sáng thì thí sinh phải vào hết trong trường. Thí sinh làm bài cho đến giờ Thân 3-5 giờ chiều thì bắt đầu nộp bài, hạn cuối là hết canh một tức 19g. Vì vậy, thí sinh vào trường phải chuẩn bị đầy đủ lều, chõng, chiếu, tráp đựng nghiên, bút, giấy, mực, dao kéo... và thức ăn dùng trong một ngày. Quan trọng nhất là chuẩn bị quyển thi tức giấy làm bài thi đóng thành quyển, phải giữ gìn hết sức sạch sẽ. Quyển thi là do thí sinh đem nộp trước cho dinh đốc học để kiểm tra, đóng dấu. Khi quan trường gọi đúng tên, thí sinh phải “dạ” thật to rồi vào cổng trường thi để nhận lại quyển thi. Vào trường thi, thí sinh tìm chỗ cắm lều, đặt chõng, đến khi sáng rõ mặt thì xong để chuẩn bị làm bài thi. Tứ trường và thiên kinh vạn quyển Theo Khâm Định Đại Nam Hội điển sự lệ, thi hương có khi thi ba vòng người xưa gọi tam trường có khi thi bốn vòng tứ trường. Vòng một thi kinh nghĩa tức các sách tứ thư, ngũ kinh của Nho giáo, vòng hai thi chiếu biểu tức soạn thảo các văn bản hành chính như chiếu, biểu, sớ, dụ..., vòng ba thi thơ phú sáng tác theo chủ đề của đề thi, vòng bốn thi văn sách tương tự như thi tự luận. Vòng thi kinh nghĩa tương đối dễ với thí sinh, chỉ cần thuộc lòng tứ thư, ngũ kinh và trình bày cho đúng ý của người xưa. Vòng thi chiếu biểu phải thuộc hàng trăm bài loại này rồi chắt lọc tinh hoa để viết thành bài thi. Dễ làm và khó đỗ nhất là kỳ thi thơ phú. Dễ vì suốt cả ngày chỉ cần sáng tác một bài thơ tối đa 16 câu và một bài phú tám câu, nhưng cái khó là phải hay, vì cái hay nó vô cùng. Vòng bốn thi văn sách thì tự do trình bày theo kiến giải riêng của mình, tương tự như thi tự luận ngày nay. Muốn qua được vòng thi này, không những phải làu thông kinh sử mà còn phải biết vận dụng sở học của mình để trình bày những kiến giải mới lạ. Đề thi thường hỏi đủ mọi lĩnh vực thiên văn, địa lý, bói toán, y học...; đặc biệt là những câu hỏi về thời sự, đòi hỏi thí sinh phải có những kiến giải độc đáo và đưa ra giải pháp khả thi. Thi tứ trường nhưng phải học thiên kinh vạn quyển là thế! Mang tài liệu vào trường thi gông cổ, đánh 100 roi Không được mang tài liệu vào trường thi; không nói chuyện ồn ào, đi lại lộn xộn; không được quên đóng dấu “nhật trung” là dấu giáp lai các trang bài thi, dấu xác định bài thi được làm tại trường thi...; cấm ngồi không đúng chỗ, tự ý vứt bỏ hoặc sửa chữa bảng tên; cấm kê khai gian lận tên tuổi; cấm nộp bài trễ hạn. Các quy định đó xem ra cũng không khác gì bây giờ, nhưng hình phạt cho người vi phạm thì rất nghiêm khắc. Nếu bị phát hiện mang tài liệu vào phòng thi sẽ bị đóng gông một tháng, sau đó bị đánh 100 roi. Nói chuyện ồn ào thì không những thí sinh bị trị tội mà còn truy tội cả các vị quan đốc học, giáo thụ và huấn đạo ở địa phương. Trong bài thi lại có những quy định khác, rắc rối và ngặt nghèo hơn, chủ yếu là những lỗi về hình thức mà thí sinh phải tránh. Đầu tiên là lỗi khiếm tị không biết tránh chữ húy. Bài thi của thí sinh phải tránh viết những chữ húy kỵ của triều đình, đó là tên của tất cả các đời vua, hoàng hậu, kể cả ông bà tổ tiên vua; rồi thì tên lăng, miếu, cung, điện, làng quê của vua... Sau lỗi khiếm tị là lỗi khiếm trang và khiếm đài. Khiếm trang có nghĩa là thiếu phần tao nhã, do dùng những từ thô tục về nghĩa cũng như về âm, thiếu tôn kính với các từ tôn nghiêm. Đang hành văn mà gặp những từ tôn kính như thiên, địa, đế, hậu... thì phải tự động sang hàng và đài nâng cao lên trong dòng chữ. Nếu không là mắc lỗi khiếm đài. Chưa hết, bài thi phải viết loại chữ chân phương, thiếu một nét, một chấm xem như mắc lỗi. Quyển thi nếu bị ố bẩn, tì vết, xem như làm dấu cũng bị đánh rớt. Lệ còn quy định mỗi quyển thi không được đồ xóa bỏ, di sót, câu móc, cải sửa quá 10 chữ. Khi làm xong bài, cuối quyển thi phải ghi rõ số chữ đã đồ, di, câu, cải. Nếu đồ, di, câu, cải vượt quá 10 chữ, hoặc sai sót, ố bẩn, tì vết không thể khắc phục thì đem lên quan trường xin đổi quyển thi khác hợp lệ. Phạm vào lỗi gì đều được niêm yết rõ lên bảng con ở mỗi khu vực cho thí sinh biết vì sao mà hỏng thi. Những thí sinh chỉ đỗ được ba trường thi hương thì được học vị tú tài. Những thí sinh vượt qua được cả bốn trường thì được học vị cử nhân, được ban cấp áo mão, ban yến đãi tiệc, rồi vinh quy bái tổ. Tiếp tục cuộc đua tiến sĩ Tân cử nhân về quê tiếp tục đèn sách đợi sang năm vào kinh đô dự kỳ thi hội, cùng với những cử nhân của các khoa trước đó, những thí sinh đã vượt qua một kỳ khảo hạch đặc biệt do triều đình, và một số ít quan lại muốn có học vị cao hơn. Cách thức làm bài và trường quy thi hội không khác mấy với thi hương, chỉ khác là phạm quy thì bị tội nặng hơn. Thi hội không có truyền lô xướng danh nhưng lễ yết bảng công bố kết quả rất long trọng. Bảng chính ghi tên những người đạt hạng trúng cách, bảng thứ ghi tên người hạng thứ trúng cách. Chỉ những người trúng cách mới được tiếp tục tham gia thi đình, tổ chức trong cung đình, do đích thân nhà vua ra đề và là người chấm thi cuối cùng. Quyển thi và quyển nháp đều do bộ Lễ cấp, có rọc phách hẳn hoi. Vua chấm thi vẫn không biết bài đó của ai. Thi đình thực chất là cuộc phúc tra cuối cùng nhằm thẩm định và xếp hạng các tân tiến sĩ. Sau khi vua chấm bài thì học vị của các sĩ tử được quyết định và bảng vàng ghi danh là vinh hiển tột cùng. Các tiến sĩ có tên niêm yết trên bảng vàng sẽ được ban yến tiệc trong cung, được bệ kiến hoàng thượng, được thăm hoa ở vườn ngự uyển, được cưỡi ngựa dạo khắp kinh thành, rồi vinh quy bái tổ. Phần thưởng cao quý nhất cho tiến sĩ là được khắc tên vào bia đá đặt ở Văn Miếu để lưu danh mãi mãi. Hệ thống học vị dưới triều Nguyễn 1. Thi hương đỗ tam trường ba vòng đầu, đạt học vị tú tài; đỗ tứ trường hương cống về sau gọi là cử nhân; đỗ thủ khoa giải nguyên. 2. Thi hội đỗ bảng chính gọi là trúng cách được tiếp tục dự thi đình; đỗ bảng thứ là thứ trúng cách, được học vị phó bảng; đỗ thủ khoa hội nguyên. 3. Thi đình đỗ thi đình đạt học vị chung là tiến sĩ; đỗ thủ khoa đình nguyên. Trong đó, đỗ từ 8-10 điểm được xếp bậc đệ nhất giáp. 10 điểm được lấy đỗ đệ nhất giáp tiến sĩ cập đệ đệ nhất danh, thường gọi là trạng nguyên. 9 điểm đệ nhất giáp tiến sĩ cập đệ đệ nhị danh, thường gọi là bảng nhãn. 8 điểm đệ nhất giáp tiến sĩ cập đệ đệ tam danh, thường gọi là thám hoa. - 21 lần đi thi, đến năm 82 tuổi mới đậu cử nhân. Đó là thí sinh đặc biệt nhất trong lịch sử thi cử Việt Nam. Kỳ tới21 lần thi, 82 tuổi mới đậu Continue ReadingPrevious Quốc hiệu Đại Cồ Việt có ý nghĩa gì? Tại sao đặt tên nước là Đại Cồ Việt? Khoa cử xưaThi Hương,Thi Hội,Thi Đình Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây KB, 6 trang KHOA CỬ THỜI XƯATHI HƯƠNG, THI HỘI,THI đến chế độ khoa cử ở nước ta thì phải tính đến một chặngđường dài mười thế kỉ đã diễn ra dưới thời phong kiến mà khoa mở đầu lànăm Ất Mão1075 đời Lí và khoa kết thúc vào năm Kỉ Mùi1919 đờiNguyễn Khải thể lệ thi buổi đầu chưa ổn định, ở thời nhà Lí khoảng cách giữacác khoa thi thường là 12 khoa thi Kỉ Hợi1239đời Trần TháiTông, lệ thi mới được định hẳn 7 năm một kì. Sang nhà Lê đời Thái Tôngcho đổi lại 3 năm một kì. Lệ thi được chấp nhận suốt cả một thờikì HậuLê cho tới cuối thời nhà cử thời phong kiến gồm có ba kì thi quan trọng bậc nhất đượccoi như ba cửa ải lớn để bước tới các bậc thang quan chức đầy danh vọngcủa các nho sĩ. Đó là thi Hương Hương thí, thi HộiHội thí và thiĐìnhĐình thí. HƯƠNG trình học tập và điều kiện dự thiỞ nước ta khi xưa học trò bắt đầu đi học gọi là sơ học; học các sáchSơ học vấn tânhỏi bến, Tam tự kinhKinh ba tiếng, Tứ tự kinhKinhbốn tiếng, Ngũ ngônVăn vần năm tiếng.Tập làm văn khi đầu là câu đối2 tiếng, 3 tiếng, 4 tiếng…biết phân biệt vần trắc, vần đức dụchọc sinh phải lễ phép kính trên, nhường dưới, thực hiện câu “Tiên học lễ,hậu học văn”.Chừng 10 tuổi trở lên học Tứ thư, Ngũ kinh, học lịch sử TrungQuốc, học Bách gia, Chư tử, Cửu lưuChín dòng tư tưởng Cổ đại TrungQuốcNho gia, Đạo gia, Âm dương gia, Pháp gia, Danh gia, Mặc gia,Tung hoành gia, Tạp gia, Nông gia.;học lịch sử Việt Nam từ thời HồngBàng, tập làm văn, làm câu đối 7 tiếng gọi là câu đối thơ,8 tiếng trở lên làcâu đối phú và tập làm văn thức trường làng phần lớn là trường tưtư thục. Thầy giáotrường làng được mệnh danh là thầy đồ. Thầy đồ do dân tự gồmnhững người hỏng thi, hoặc thi đỗ mà không muốn ra làm quan, người đãnghỉ việc..Nhà nước không đài thọ trường làng mà chỉ mở trường từ cấphuyện, phủ và tỉnh. Quan quản lí giáo dục ở huyện gọi là huấn đạo, ở phủgọi là giáo thụ, còn danh hiệu đốc học là quan cấp đầu của nhà Hậu Lê năm 1428, Lê Lợi xuống chiếu cho thiênhạ mở trường đào tạo nhân tài. Ở kinh đô có Quốc tử giám, ở địa phươngthì có các phủ học, huyện học. Nhà vua tự mình lựa chọn những ngườituấn tú cho vào tại các trường ở kinh đô. Nhà vua ra lệnh cho các quangiáo thụ, huấn đạo chọn rộng rãi con em người lương thiện cho vào họccác trường phủ, thời Lê Trung Hưng, học sinh trường huyện mỗi kì học phảinộp 5 tiền mạch gọi là tiền minh kinh. Loại trường này chỉ dành riêng chohọc sinh đã có kiến thức năm nhà trường đều tổ chức cho họcsinh thi chất lượng vào tháng tư âm lịch gọi là khảo khóa. Khảo khóa gồm3 kì, ai đậu cả 3kì gọi là khóa sinh. Để chuẩn bị cho các kì thi hương cácanh khóa này được miễn phu phen tạp dịch một năm và họ phải dự kì thitiến ích vào tháng 11 âm lịch, nhằm kiểm tra sự tiến bộ của họ trước khibước vào kì thi hương năm sau. Trước kì thi hương độ 4 tháng, các anhkhóa lại phải vượt qua một kì thi sát hạch nữa. Thể lệ thi sát hạch phải doquan đốc ở tỉnh duyệt. Ai không đủ điểm ở kì thi này, sẽ không được thihương. Tới kì thi hương nếu thực tế chất lượng học sinh khác với chấtlượng khảo hạch, thí sinh không làm nổi bài, thậm chí bỏ giấy trắng thìcác quan kiểm tra bị trừng phạt. Nếu có từ 5 thí sinh không đạt yêu cầutrở lên thì bị cách chức. Giáo thụ, huấn đạo có thể bị giáng mấy của những người dự thi kì thi hương phải có giấy chứng thực lí lịchcủa địa phương và gửi về bộ Lễ trước kì thi một tháng. Bọn lưu manh,côn đồ tuyệt nhiên không được ghi vào danh sách này hồi xưa gọilà Bảo thời cuối Lê những người còn ở trong quân tịch không được dựthi, con em phường chèo, phường hát cũng không được dự thi;triều đìnhnhà Nguyễn còn qui định những học sinh đang chịu tang bố và ông nộicũng không được dự điểm và nội dung của cuộc thiThi hương là kì thi của một tỉnh hoặc liên tỉnh để chọn người vào thihội và thi Lê người ta thấy có 9 trường thiHải Dương, Sơn Nam, TamGiang, Kinh Bắc, An Bang, Tuyên Quang, Thanh Hóa, Nghệ AN vàThuận thời Nguyễn có 7 trường Nghệ An, Thanh Hóagồm cả NinhBình;Kinh Bắc Bắc Ninh, Bắc Giang;Thái Nguyêngồm cả Cao Bằng,Lạng Sơn;Hải Dươnggồm cả Quảng Yên;Sơn Tâygồm cả HƯng Hóavà phủ Hoài Đức;Sơn Sơn Nam đặt tại làng Hiên Nam nêncó tên gọi là trường Hiên 1813, Gia Long choi đặt thêm 2 trườngQuảng Đức gồmThừaThiên, Quảng Bình, Quảng Trị, Quảng Ngãi, Quảng Nam, Bình Định,PhúYên, Khánh Hòa, Gia Định… và Thăng Long Hà Nội gộp thêm cảtrường Kinh Bắc, Sơn Tây,Thái Nguyên và Tuyên năm 1825sau khi có tỉnh Nam Định, trường Vị Hoàngtức Sơn Nam cũ được gọi làtrường Nam năm 1831,Minh Mệnh lại cho định lại 2 trường thi ở Bắc kì1. Trường Hà Nội gồm 10 tỉnhHà Nội, Sơn Tây, BắcNinh, Cao Bằng, Lạng Sơn, Thái Nguyên, Tuyên Quang, HưngHóa, Ninh Bình ,Thanh Trường Nam Định gồm 4 tỉnh Nam Định, Hưng Yên,Hải Dương, Quảng người thi đỗ trong các kì thi hương chia làm hai loại Loạimột có các danh hiệu Cống cử, Cống sing, Cống sĩ, Hương tiến, Hươngcống. Những ông cử này sẽ được dự kì thi hội. Loại hai gọi là sinh đồkhông được thi đỗ đầu kì thi hương được gọi là giải nguyênhoặc đầu đời Minh Mệnh1820-1840 đổi các danh hiệu Cống sĩ,Hương tiến thành cử nhân và sinh đồ thành tú tài. Người nào đỗ tú tàihai khoa thì gọi là tú kép, ba khoa thì gọi là tú mền gọi tắt là ông mền,bốn khoa thì gọi là tú đụp gọi tắt là ông dung các kì thi Hương được qui định từ thời Lê Thánh Tôngnhư sau-Kì 1bài thi gồm 5 đề về tứ thư, ngũ kinh-Kì 2bài thi hỏi về chiếu, chế, biểu. Mỗi loại một bài viết theo lốicổ xưa gọi là thể văn tứ lục,hay là văn biền xuôi cóhai vế, vế 6 tiếng, vế 4 tiếng đối 3làm một bài thơ và một bài phú. Thơ làm thể Đường luật, thấtngôn bát cú; phú cũng làm theo cổ thể còn gọi là Tao uyển qui định từ300 tiếng trở 4làm một bài văn gọi là văn sách, đề tài rút ra từ các kinh sử,tử, tập hỏi vềthế vụý thức về việc giúp nước, cứu đời đòi hỏi phải viếtđược 1000 tiếng trở lấy đỗ với tỉ lệ Cống sĩ 1, Sinh đồ dụ năm 1708 ngạchđỗ ở trường Sơn Nam 880 người trong đó Cống sĩ 80 và Sinh đồ năm 1774 gia ngạch cho trường Sơn Nam lây1100 người đỗ. Cống sĩchỉ có 100 còn lại là Sinh HỘI VÀ THI ĐÌNH kiện, nội dung của thi Hội và thi ĐìnhĐây là cửa ải thứ hai đầy gian khổ nhưng cũng đầy vinh quang. Đâycũng là cuộc kiểm tra, đánh giá cao nhất đối với các bậc tài năng của vậy thi hội và thi đình được mệnh danh là đại tịthi lớn. Cuộcthi lớn này người xưa quen gọi là đại khoa. Đại khoa gồm hai giai đoạnthi hội và thi hội cũng có 4 kì, người đỗ cả 4 kì sẽ được cấp bằngtiền sĩ. Thi đình còn gọi là điện thí, tức là thi tại triều đình nhà vua. Vuatrực tiếp hỏi bài. Thi đình chỉ để xếp loại các tiến sĩ đã đỗ ở kì thi hội màthôi. Ở thời Lê có một số khoa, vì hoàn cảnh loạn lạc nên không tổ chứcthi đình nhưng vẫn phân loại tiến hội là kì thi quốc gia dành cho những người đã kinh qua thihương và đã có bằng cử nhân và các giám sinh đã mãn khóa ở Quốc người đỗ đạt trong các kì đại khoanhư thế này đều có danhhiệudành cho họ tùy thuộc vào các thời kì khác nhau trong lịch sửTháihọc sinh, Tiến sĩ.Ngoài các khoa thi thường lệ triều đình còn mở các khoa thi độtxuất. Các khoa đặc biệt như thế gọi là Ân học sinh xuất hiện từ khoa thi Nhâm Thìn1232 đời Trần TháiTông cho đến khoa thi Canh Thìn1400 đời Hồ Quý sĩ bắt đầu có từ khoa thi Nhâm Tuất1442 dời Lê Thái Tôngcho tới khoa thi kết thúc lịch sử khoa cử Nho giáo ở nước ta vào năm KỉMùi 1919 đời Nguyễn Khải sĩ chia làm 6 bậc Thám Hoa.=>Thuộc đệ nhất giáp người đời mệnh danh là tam khôi, có thờigọi là tiến sĩ cập giáp thuộc đệ nhị giápchính bảng, cũng có thời gọi làtiến sĩ xuất Tiến sĩ thuộc đệ tam giáp, gọi là đồng tiến sĩ xuất bảng là sản phẩm khoa cử thời Nguyễn mà bắt đầu xuất hiệntừ khoa thi Kỉ Sửu1829 đời Minh Mệnh. Giữa tiến sĩ và phó bảng đượcqui định về tỉ lệ và ngạch dụ ở khoa thi 1843 đời Thiệu Trị có 25người đỗ, thì chỉ cho 10 người đỗ tiến sĩ, còn 15 phó bảng. Nếu tính 30khoa thi ở Huế 1822-1892 lấy đỗ 560 người thì có 229 tiến sĩ, số cònlại là phó hội và thi đình cả hai kì thi này diễn ra trong vòng khoảng 8tháng mùa xuân thi hội đến mùa thu năm ấy thì thi đình. Còn phép thi hộicũng có 4 kì như thi hương. Kí thứ nhất cho thí sinh làm kinh nghĩa vàkinh truyện mỗi thứ một bài, mỗi bài khoảng 1000 tiếng. Ở kì thứ tư, bàivăn sách qui định tối thiểu 1600 khoa thi nhà Hồ năm 1405lại cho thi thêm kì thứ 5 hỏi về là nét đặc sắc của khoa cử nướcta. Theo sách “Kiến văn tiểu lục” của Lê Quý Đôn, vào năm 1721, triềuđình ra lệnh phải qui định mức điểm cho mỗi kì 1 thí sinh phải đạt8 điểm trên 10 trở lên. Kì 2 phải đạt từ 7 điểm trở lên,kì 3, kì 4 phải đạt từ5 điểm trở tắc chung là mỗi kì thi phải qua hai lần chấm sơkhảo và phúc khảo, đủ điểm thi kì thứ nhất mới được thi kì thứ hai, rồi kìthứ ba, thứ tư cũng áp dụng theo luật đó. Người đỗ được xếp vào hai loạiđỗ chính bảng và đỗ phó bảng. Người đỗ chính bảng được vào thi đình vàđược hưởng quyền vinh quy bái thức tổ chức thi hội và thi đìnhMột số khoa thi buổi đầuthí sinh còn ít ỏi được tổ chức ngay ởtrường Quốc tử giám. Cón về sau giống như thi hương, mỗi lần thi là mộtlần làm làm bằng tre lợp tranh,rào dậu xung quanh bằngnứa. Trường chia làm 3 khu vực Khu nội liêm dùng cho khảo quan ở,khu ngoại biên là nơi ở của các quan giám thị và khu vực dành cho thísinh .Cả trường thi chia làm 8 ô vuông, có một con đường chạy dọc vàcon đường chạy ngang ở chính giữa để chia 8 ô thành 4 phần bằng nhaugọi là đường thập đạo. Giữa trung tâm đường thập đạo, người ta dựngmột ngôi nhà gọi là nhà thập nhà thập đạo trông ra phía trước cómột thông ra ngoài gọi là cửa tiền. Trẹn đường thập đạo theo hàng ngangngười ta dững 3 chòi canh một cái ngay chính giữa và hai cái hai bên đểquan giám thị quan sát thí sinh làm ngoài là háng rào 4 mặt vây kín. Để đảm bảo an toàn cho cuộcthi, triều đình còn sai lính cưỡi ngựa qua lại canh cuộc thi tiến hành có các quan trông coi giám sát gọi là sách nước ta không thấy ghi chép nhiều về quan trường thuộc batriều đại Lí, Trần, Hồ. Nhưng từ thời Lê về sau chức danh quan trườngcủa các khao thi được ghi chép đầy đủ ở bia tiến sĩ văn miếu mà nay tacòn đọc thấy gồm Chánh chủ khảo, phó chủ khảo, một tri cống cử,sáuviên khảo quan đồng khảo,hai viên chánh phó đề điệu, hai viên giámđằng lục. Luật thi hội không chấm trực tiếp bài làm của thí sinh, mà doquan giám đằng lục ở lại phòng, sao chép rõ ràng rồi đưa bản sao đichấm. Trước khi đưa bài đi chấm hai viên giám đằng, một người đọc, một Hòa thượng Thích Thiện Hào thế danh là Trương Minh Đạt, sinh ngày 15 tháng 2 năm Tân Hợi 1911 tại làng An Phú Đông, huyện Hóc Môn, tỉnh Gia Định – nay là quận 12, thành phố Hồ Chí Minh. Thân phụ Ngài là cụ Trương Minh Phát, hiệu Đạt Vinh, thân mẫu là cụ Đinh Thị Cang, Ngài là con một trong gia đình. Được sinh ra và lớn lên trong một gia đình tin Phật, và như đã có sẵn hạt giống xuất trần từ nhiều kiếp, nên Ngài sớm nhận thức được cõi đời là giả tạm, thế sự phù vân, chỉ có đạo giải thoát là cứu cánh. Năm 1927, Ngài xin phép song thân được xuất gia đầu Phật với Tổ Huệ Đăng nơi chùa Thiên Thai – Bà Rịa, được Tổ ban pháp danh Trừng Thanh, năm ấy Ngài vừa tròn 16 tuổi. Sau khi xuất gia Ngài đã nỗ lực tinh cần tu học, dũng mãnh vượt xa các bạn đồng môn, được Bổn sư và huynh đệ vô cùng yêu mến. Năm Canh Ngọ 1930, Ngài được Tổ cho đặc cách thọ tam đàn Cụ túc giới tại giới đàn chùa Giác Hoằng - Bà Điểm - Hóc Môn, và được ban pháp tự Pháp Quang, pháp hiệu Thiện Hào, nối pháp đời thứ 42 dòng Thiên Thai Thiền Giáo Tông. Từ năm 1931 đến năm 1939, Tổ mở trường Gia giáo tại Tổ đình Thiên Thai, Ngài đã cùng với các pháp huynh Hòa thượng Minh Nguyệt, Pháp Dõng, Pháp Lan, Minh Tâm, Pháp Hội tu học ở đây trong một thời gian gần 10 năm. Trong thời gian tu học tại Tổ đình Thiên Thai, ngoài những thời khóa tu học, Ngài còn được gần gũi, hầu cận bên Tổ sư Huệ Đăng. Qua đó, Ngài đã nghe được nội dung những buổi tọa đàm giữa Tổ và cụ Nguyễn Sinh Sắc, thân sinh của Hồ Chủ tịch về tình hình đất nước. Từ ấy, Ngài đã bắt đầu có ý thức về tinh thần yêu nước, độc lập dân tộc, giải phóng quê hương và có dự hướng cho tương lai khi đủ điều kiện. Năm Canh Thìn 1940, Ngài trở về quê nhà, xây dựng ngôi chùa Tường Quang tại xã An Phú Đông, do Ngài làm trụ trì và cùng Pháp huynh là Hòa thượng Pháp Dõng chung lo phát triển ngôi Tam bảo này. Năm Ất Dậu 1945, Ngài tham gia hoạt động cách mạng khi Hội Phật giáo Cứu quốc Nam bộ ra đời do Hòa thượng Minh Nguyệt làm Hội trưởng. Kế tiếp, Hội Phật giáo Cứu quốc tỉnh Gia Định được thành lập, ban lãnh đạo gồm có Hòa thượng Bửu Đăng làm Hội trưởng, Hòa thượng Pháp Dõng làm Phó Hội trưởng, Hòa thượng Bửu Ý làm Thư ký và Ngài làm Ủy viên Kinh tài, trụ sở đặt tại chùa Tường Quang, xã An Phú Đông. Năm Đinh Hợi 1947, do giặc Pháp càn quét, để bảo toàn lực lượng Ngài phải lánh sang chùa Long Huê - Gò Vấp, rồi đến tá túc tại chùa Thiên Phước-Cầu Kho - Sài Gòn, đồng thời được Hòa thượng Thiên Phước giới thiệu Ngài theo học tại trường Phật học Giác Nguyên ở Khánh Hội do Hòa thượng Hành Trụ chủ giảng. Năm Mậu Tý 1948, Ngài đến nhập chúng nơi trường Hạ chùa Hưng Long - Chợ Lớn, do Hòa thượng Huệ Chánh làm Chủ Hương. Năm Kỷ Sửu 1949, Ngài được Hòa thượng Pháp sư Kiểu Lợi mời về giảng pháp tại trường Hương chùa Linh Quang – Mỹ Tho. Năm Canh Dần 1950, uy tín lan rộng sau khóa An cư ở Mỹ Tho, Ngài được Phật tử thỉnh về trụ trì chùa Phước Nguyên – Bến Tre và cuối năm 1950 về trụ trì chùa Bửu An – Mỹ Tho. Năm 1951 đến năm 1954, khi Giáo hội Tăng Già Nam Việt được thành lập, Ngài được chư Sơn thiền đức suy cử làm Trị sự trưởng Giáo hội Tăng Già tỉnh Mỹ Tho. Trong thời gian hoạt động tại Mỹ Tho và Bến Tre, Ngài đã có nhân duyên hội kiến với các bậc cao Tăng thạc đức, giàu lòng cách mạng và yêu nước lãnh đạo Hội Phật giáo Cứu quốc tỉnh Mỹ Tho và tỉnh Bến Tre như Hòa thượng Thái Không, Phước Chí, Thành Lệ, Niệm Nghĩa Năm Nhâm Thìn 1952, Ngài được Hòa thượng Minh Nguyệt, Ủy viên Mặt trận Liên Việt mời dự Đại hội Liên hoan Tôn giáo Dân tộc tại chiến khu Đồng Tháp Mười và theo học chương trình 3 tháng về chính sách của Đảng Lao Động Việt Nam để tham gia công tác tôn giáo vận. Năm Ất Mùi 1955, Ngài được tổ chức điều trở về hoạt động tại vùng Sài Gòn - Gia Định. Trở về Sài Thành, Ngài trú xứ tại chùa Giác Ngạn - Phú Nhuận. Năm Đinh Dậu 1957, Ngài đã được Tăng Ni Phật tử suy cử làm Tổng Thư ký Giáo hội Lục Hòa Tăng và Lục Hòa Phật Tử. Trụ sở Giáo hội đặt tại chùa Long Vân – Bình Thạnh. Năm Kỷ Hợi 1959, chư Sơn thiền đức suy cử Ngài làm Hội trưởng Hội Lục Hòa Tăng và Lục Hòa Phật Tử. Giữa năm 1960, một cơ sở cách mạng bị lộ khiến nhiều người bị bắt, Ngài phải rời chùa Giác Ngạn lánh về miền Tây và được Hòa thượng Pháp Tràng liên lạc với tổ chức đưa Ngài vào chiến khu Đồng Tháp Mười. Đồng thời năm này, Mặt trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam được thành lập, Ngài được mời làm Ủy viên Ủy ban Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Tây Nam bộ. Năm Tân Sửu 1961, tại Đại hội Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam lần thứ 1, Ngài được cử làm Ủy viên Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam. Năm Nhâm Dần 1962, Ngài chủ trì Đại hội Tăng Ni tỉnh Bến Tre đạt kết quả thành công tốt đẹp. Năm Quý Mão 1963, Ngài tham dự Đại hội Phật giáo Châu Á tại chùa Quảng Tế - Bắc Kinh. Tại Đại hội, Ngài đã tố cáo chính sách đàn áp tôn giáo của chế độ độc tài gia đình trị Ngô Đình Diệm tại miền Nam Việt Nam. Toàn thể Đại hội đã vô cùng cảm động và chú ý theo dõi lời phát biểu của Ngài, đồng thời nhiệt tình ủng hộ các phong trào đấu tranh giải phóng dân tộc tại miền Nam trong đó có Phật giáo. Sau đó, Ngài đi thăm một số tỉnh, thành phố của Trung Quốc. Đại hội Phật giáo Châu Á kết thúc, Ngài trở về Hà Nội và đến yết kiến Hồ Chủ Tịch lần đầu tiên. Một tháng sau, Ngài lên đường đi thăm các nước trong khối Xã hội chủ nghĩa đã ủng hộ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam. Năm Giáp Thìn 1964, tại Đại hội Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam lần thứ 2, Ngài được tái cử làm Ủy viên Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam. Năm Mậu Thân 1968, tại Đại hội Quốc Dân, thành lập Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tại Lộc Ninh - tỉnh Bình Long, Ngài được cử làm Ủy viên Hội đồng Cố vấn Chính phủ. Năm Kỷ Dậu 1969, Ngài tháp tùng phái đoàn Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam và Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam ra thăm miền Bắc và yết kiến Hồ Chủ tịch lần cuối cùng. Năm Nhâm Tý 1972, Ngài dự kiến tham gia Đại hội Phật giáo Châu Á tại Nhật Bản nhưng không thành. Sau đó, Ngài đã đi thăm một số nước Ấn Độ, Népal, Mông Cổ và Liên Xô và trở về nước trong thời điểm hiệp định chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình tại Việt Nam được ký kết ở Paris. Năm Quý Sửu 1973, tỉnh Quảng Trị được giải phóng hơn phân nửa, văn phòng và nhà khách Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam đặt tại Cam Lộ, Ngài được cử làm Ủy viên Thường trực để đón tiếp các phái đoàn khách quốc tế đến thăm Chính phủ và văn phòng. Cuối năm 1973, Ngài được cử làm Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ Tù chính trị miền Nam Việt Nam để đôn đốc việc thi hành Hiệp định Paris về tù binh. Năm Ất Mão 1975, sau khi miền Nam được giải phóng, đất nước thống nhất, Ngài trở về thành phố Hồ Chí Minh, phụ trách công tác dân vận về tôn giáo của Chính phủ. Tháng 8 năm 1975, Ngài tích cực vận động thành lập Ban Liên lạc Phật giáo yêu nước thành phố Hồ Chí Minh do Hòa thượng Minh Nguyệt làm Chủ tịch. Đến năm 1977, Ngài được suy cử bổ sung làm Phó chủ tịch Thường trực Ban liên lạc Phật giáo yêu nước thành phố Hồ Chí Minh. Đầu năm 1976, Ngài là đại biểu tham dự Đại hội Phật giáo châu Á lần thứ 4 được tổ chức tại Nhật Bản. Giữa năm 1976, trong cuộc bầu cử Quốc hội chung cả nước, Ngài đã đắc cử đại biểu Quốc hội khóa VI, đồng thời được cử làm Ủy viên Ủy ban Văn hóa Giáo Dục, Ủy viên Ủy ban Soạn thảo Hiến pháp của Quốc hội. Cuối năm 1976, Ngài tham dự Hội nghị Hiệp thương thống nhất 3 tổ chức Mặt trận Tổ quốc Việt Nam miền Bắc, Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, Liên minh các lực lượng dân chủ và hòa bình thành một tổ chức thống nhất là Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam; Ngài được cử làm Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam trong nhiều nhiệm kỳ. Năm Canh Thân 1980, Ngài được tái đắc cử làm Ủy viên Thường vụ Quốc hội. Cùng năm, trong bối cảnh đất nước được thống nhất, giang sơn nối liền một cõi, Bắc Nam sum họp một nhà, để đáp ứng nguyện vọng thống nhất Phật giáo Việt Nam của Tăng Ni Phật tử cả nước, Ban vận động thống nhất Phật giáo Việt Nam được thành lập, gồm chư tôn giáo phẩm của 9 tổ chức hệ phái Phật giáo Việt Nam do Hòa thượng Thích Trí Thủ làm Trưởng ban; Ngài được cử làm Ủy viên Thường trực của Ban vận động. Năm Tân Dậu 1981, Ngài làm Trưởng đoàn đại biểu Ban Liên lạc Phật giáo yêu nước thành phố Hồ Chí Minh, tham dự Đại hội đại biểu Phật giáo Thống nhất Việt Nam tại Hà Nội. Tại Đại hội, Ngài được suy tôn làm Thành viên Hội đồng Chứng minh và suy cử làm Phó chủ tịch Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Vào năm 1982, Đại hội thành lập Phật giáo thành phố Hồ Chí Minh được tổ chức. Ngài được Đại hội suy cử làm Phó Ban thường trực và Hòa thượng Thích Trí Tịnh làm Trưởng ban Trị sự. Năm Giáp Tý 1984, theo sự thỉnh cầu của Ban Quản trị và Phật tử chùa Xá Lợi; Thành hội Phật giáo thành phố Hồ Chí Minh đã bổ nhiệm Ngài làm Viện chủ chùa Xá Lợi - quận 3 cho đến ngày viên tịch. Năm Đinh Mão 1987, Đại hội Phật giáo thành phố Hồ Chí Minh nhiệm kỳ II được tổ chức. Tại Đại hội, Ngài được suy cử làm Trưởng Ban trị sự Thành hội Phật giáo thành phố Hồ Chí Minh cho đến ngày xả bỏ báo thân. Năm Nhâm Thân 1992, tại Đại hội Phật giáo tòan quốc lần III, Ngài được Đại hội suy cử làm Phó Chủ tịch Thường trực Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam cho đến ngày trở về cõi Phật. Năm Quý Dậu 1993, sau khi Giáo hội tiếp nhận cơ sở Quảng Đức, văn phòng 2 Trung ương Giáo hội được dời từ chùa Xá Lợi về trụ sở mới – Thiền viện Quảng Đức - quận 3, Ngài đã được Giáo hội bổ nhiệm làm Viện chủ Thiền viện Quảng Đức. Trong những năm từ 1983 đến 1990, Ngài được Thành hội Phật giáo cử làm Thiền chủ các khóa Hạ do Thành hội tổ chức tại chùa Xá Lợi và Vĩnh Nghiêm để hướng dẫn chư Tăng tu học và làm Trưởng Ban chỉ đạo An cư kiết Hạ hàng năm. Từ năm 1985, sau khi Hòa thượng Thích Minh Nguyệt viên tịch, Ngài đảm nhận chức vụ Chủ nhiệm Báo Giác Ngộ – Cơ quan ngôn luận của Thành hội Phật giáo thành phố Hồ Chí Minh cho đến năm 1997. Từ năm 1987 đến 1997, Ngài luôn được cử làm Trưởng Ban Tổ chức các Đại giới đàn do Thành hội Phật giáo thành phố Hồ Chí Minh tổ chức, để truyền trao giới pháp cho Tăng Ni tu học và hành đạo. Đối với Tổ đình Thiên Thai, Ngài đã cùng với môn hạ, Tăng Ni, Phật tử nỗ lực trùng tu ngôi Tổ đình và tái thiết ngôi Thiên Bửu Tháp, là dấu ấn của Tổ Huệ Đăng đã dày công xây dựng; công trình được thành tựu viên mãn trở thành thắng cảnh trang nghiêm, xứng đáng vị trí ngôi Tổ đình lịch sử. Qua đó hàng năm đều mở khóa An cư kiết Hạ để Tăng Ni tựu về tu học, đồng thời thành lập trường Sơ cấp Phật Học để đào tạo Tăng Ni tài đức của Phật giáo tại địa phương. Từ năm 1981 đến năm 1996, Ngài luôn luôn là bóng cây đại thụ che mát Tăng Ni Phật tử, thường xuyên tham dự và Chứng minh các Đại hội, các Lễ hội cũng như sinh hoạt Phật sự tại các tỉnh, Thành hội Phật giáo trong cả nước, góp phần xây dựng phát triển Giáo hội ngày càng trang nghiêm, vững mạnh trong lòng dân tộc . Với công đức cao dày đã hiến dâng cho đạo pháp và dân tộc, Ngài đã được Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tặng thưởng các huân chương cao quý - Huân chương Hồ Chí Minh. - Huân chương Độc Lập hạng Nhì. - Huân chương Kháng Chiến hạng Nhất. - Huy chương Vì Sự Nghiệp Đại Đoàn Kết Toàn Dân. Năm Bính Tý 1996, Ngài lâm bệnh hiểm nghèo, mặc dù cơn bệnh hoành hành, nhưng Ngài vẫn sáng suốt và nhất niệm, nhớ kỹ và nhớ rõ tất cả Phật sự, thường xuyên nhắn nhủ chư tôn Giáo phẩm, Tăng Ni, Cư sĩ Phật tử trong Giáo hội, Thành hội Phật giáo và môn hạ hãy hòa hợp đoàn kết phát huy truyền thống phụng đạo yêu nước của Phật giáo Việt Nam, góp phần làm tốt đạo đẹp đời. Sức khỏe của Ngài càng lúc càng giảm dần như dầu hết, đèn tắt. Ngài xả báo thân và an tường thị tịch vào lúc 9 giờ sáng ngày 20 tháng 7 năm 1997 nhằm ngày 16 tháng 6 năm Đinh Sửu tại chùa Xá Lợi, quận 3, thành phố Hồ Chí Minh. Ngài trụ thế 86 năm, Hạ lạp trải qua 66 mùa An cư kiết Hạ. Hòa thượng Thích Thiện Hào, là một hình ảnh biểu hiện trọn vẹn sự gắn bó hài hòa giữa đạo pháp và dân tộc. Một chuỗi đời hành đạo hy sinh, phục vụ vị tha vô ngã, một nhân cách lớn của Tăng sĩ Việt Nam, đã thắp sáng truyền thống yêu nước, trí dũng bất khuất của lịch sử Phật giáo Việt Nam.

thi hương hội đình